Một câu chẳng ăn nhập vào đâu như thế mà lại thốt ra từ miệng Tô Hy khiến cô sững người. Cô ngơ ngác cầm củ cà rốt lên nhìn trái nhìn phải cũng chẳng thấy có gì đặc biệt. Chẳng phải chỉ là một củ cà rốt bình thường sao? Tốt ở chỗ nào chứ…
Bàn tay của Tô Hy như dây leo siết chặt lấy vòng eo cô. “Em biết vì sao tôi tới tìm em không…” Cảm nhận hơi thở nóng hổi phả bên tai, nghe giọng nói thấp nhẹ gần như thì thầm của cô ấy, Hướng Vy Tình bỗng thấy choáng váng, ngay cả bước chân cũng trở nên nhẹ bẫng.
Một tay Tô Hy đặt nơi eo cô, tay còn lại vòng ngang bụng cô. “Tôi đến tìm em chỉ để lấy đi thứ quan trọng nhất của em… em biết là gì không…” Đầu ngón tay Tô Hy nhẹ nhàng xoa nắn nơi bụng cô, động tác vừa đúng lực khiến cơ thể cô mềm ra, lưng vô thức tựa vào lồng ngực của Tô Hy.
Nhờ động tác xoa nắn vừa đủ của Tô Hy, Hướng Vy Tình dần thả lỏng đầu óc căng thẳng. Nghe giọng nói khẽ bên tai, ý thức cô hơi mơ hồ đáp lại: “… là gì?”
“Trinh tiết. Tôi muốn cướp đi trinh tiết quý giá của em.” Tô Hy bỗng ác ý há miệng cắn lên dái tai cô, khiến cô không kịp đề phòng mà đau đến đỏ hoe mắt.
Cơn đau truyền từ tai khiến suy nghĩ của cô tán loạn. Cô thậm chí còn nghi ngờ bản thân có nghe nhầm hay không. Thứ mà Tô Hy muốn lấy đi… là trinh tiết của cô sao?
“Tôi biết trong khoảng thời gian rời xa tôi, em không tìm bất kỳ người đàn ông nào, thậm chí ngay cả phụ nữ cũng không. Không biết nên khen em hay cười em nữa. Lớn thế này rồi mà vẫn giữ lần đầu tiên.”
Những lời châm chọc của Tô Hy như gáo nước lạnh băng dội thẳng vào tim cô.
Đúng vậy, từ khi rời xa Tô Hy, bên cạnh cô chưa từng có ai khác. Cô luôn chỉ có một mình. Không phải cô chưa từng nghĩ sẽ thử yêu người khác, thậm chí thử yêu một người đàn ông để trở thành một “người phụ nữ bình thường” theo kỳ vọng của xã hội. Nhưng mỗi khi nhìn vào khuôn mặt của người khác, trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh của Tô Hy, người phụ nữ từng ngang ngược bắt cô há miệng ra để đưa lưỡi mình vào, cắn mút môi cô một cách bá đạo.
Hướng Vy Tình giật tay khỏi eo mình, sốt ruột xoay người lại, đối diện với ánh mắt Tô Hy. “Chị rõ ràng biết vì sao tôi như vậy, thế mà vẫn chọn dùng những lời lẽ này để làm nhục tôi. Tô Hy, chị biết rõ tất cả, tại sao còn phải làm tôi đau? Dù tôi có rời hay không, tôi vẫn yêu chị như trước! Tôi không tin là chị không hiểu. Dù cho chị thật sự không hiểu, thì sau khi nhìn thấy kịch bản tôi viết, chị ít nhất cũng phải biết rằng dù tôi cố gắng thế nào cũng không thể quên được chị. Tôi không thể không yêu chị. Tô Hy, tôi yêu chị, yêu đến mức chẳng biết phải làm sao. Không có chị, tôi giống như một cỗ máy thiếu mất linh kiện, vĩnh viễn không thể vận hành bình thường.” Cô phơi bày toàn bộ trái tim mình một cách trần trụi trước mặt Tô Hy, để rồi thứ nhận lại chỉ là nụ cười lạnh lẽo của cô ấy. Ánh mắt Tô Hy nhìn cô chẳng khác nào đang xem một con hề tự mua vui, không có xúc động, chỉ có châm biếm.
Nhìn gương mặt lạnh nhạt và xa cách của Tô Hy, Hướng Vy Tình bắt đầu hoài nghi: lựa chọn năm đó của cô, liệu có phải sai rồi? Cô hoàn thành sự nghiệp cho Tô Hy, nhưng ai sẽ hoàn thành tình yêu cho cô…
“Đừng khoác cho cái gọi là tình yêu của em một lớp vỏ đẹp đẽ. Em rời bỏ tôi không phải vì muốn thành toàn cho tôi, mà chỉ vì đang tìm cái cớ cho sự hèn nhát của bản thân. Em không chịu nổi ánh mắt khác thường của người đời, em không thể chấp nhận mối quan hệ đồng tính này. Miệng lúc nào cũng nói yêu, nhưng trong thâm tâm em chưa từng thật sự thừa nhận thứ tình yêu mà em nói! Em bảo em yêu tôi ư? Phải, tình yêu của em chính là lấy lý do để rời xa tôi, rồi đi sống một cuộc đời “bình thường” mà em mong muốn.” Cô ấy gào lên với Hướng Vy Tình. Nỗi nghẹn nơi ngực này, cô ấy đã kìm nén suốt mười năm. Tròn mười năm, cô ấy luôn nghĩ xem phải trả thù thế nào, làm sao khiến người kia đau đớn nhất. Cô ấy yêu bao nhiêu thì cũng hận bấy nhiêu.