Lam Chi lanh lẹ chạy biến, kéo theo Tịnh An lao thẳng một mạch tới cái lùm cây thưa thớt, nơi bọn tiện nhân hay tụ tập đổ mồ hôi, mới chịu dừng lại.
Nàng còn cẩn thận dùng tinh thần lực quét một vòng, chắc chắn không có gì lọt lưới, rồi mới thở phào, thả tay Tịnh An ra.
Lam Chi vốn nhạy bén, vừa rồi ngửi thấy cái mùi “ấy” thoang thoảng vẫn còn vương nơi chóp mũi. Cứ như có ngọn lửa âm ỉ cháy trong bụng nàng… Rồi quần lót bỗng dưng ướt sũng. Nàng giả bộ tỉnh bơ, quay lưng lại Tịnh An, bước vài bước loanh quanh.
Nhưng rồi nàng phát hiện đùi mình cứ vô thức cọ vào nhau, còn phía dưới thì… mấp máy rõ rệt.
— Trời ơi, chết dở!!
— Bình tĩnh nào, Lam Chi! Bình tĩnh! Tịnh An bị rối loạn tiếp nhận mùi dẫn dụ, làm sao mà phát hiện được!
Trời ạ, xấu hổ muốn độn thổ! Cái thứ thuốc đó là đồ đểu à? Nói là không đau, hiệu quả tuyệt vời đâu rồi?!
Lam Chi ngượng chín mặt. Biết thế này, nàng đã không liều ra ngoài đúng lúc kỳ động dục, ngày cuối cùng cũng không nên ra!
Để Tịnh An khỏi nghi ngờ, nàng lẳng lặng bước lệch sang bên, mon men tới gần một cây cổ thụ. Nàng vịn cây, khẽ nhúc nhích eo vì khó chịu, nhưng cố làm ra vẻ chỉ đang nghịch vỏ cây. Nàng còn giả lả nói với Tịnh An: “An ơi… Bà lôi đồ ăn dã ngoại ra đi, dọn ở bãi đất trống kia… Tui…”
Nàng vừa nói vừa rối bời trong đầu, chẳng để ý Tịnh An im thin thít. Mãi đến khi nhỏ bất ngờ hỏi: “Cô giáo làm gì thế?” rồi bất thình lình bóp chặt eo nàng, nàng mới giật mình biết mình sắp toi.
Bàn tay nóng hổi của nhỏ luồn vào áo, áp lên eo nàng như chứa cả lò than, vừa bỏng vừa ấm.
Lam Chi cứng người — nhưng thật ra là mềm nhũn. Trong đầu thì sợ bị lộ, nhưng cơ thể vừa chạm phải mùi dẫn dụ của nhỏ là rã rời ngay.
Trời… Một bàn tay nữa cũng luồn vào.
Nàng bị vòng tay ôm eo nhấc bổng lên khỏi mặt đất. Muốn vùng vẫy, nhưng tay chân đã sớm rệu rã, chỉ như bông hoa mỏng manh bám víu vào cây cổ thụ trước mặt.
Lam Chi quay lưng lại, nhưng càng cảm nhận rõ hơi thở nóng bỏng của Tịnh An phả vào gáy. Không cần nhìn, nàng cũng mường tượng được mặt nhỏ lúc này: má ửng hồng, môi mọng đỏ, và đôi mắt như bốc lửa.
… Mà càng quyến rũ bao nhiêu, thì những gì sắp xảy ra với nàng lại càng thảm bấy nhiêu.
“Đừng, đừng mà, An…”
“Đừng gì?” Tịnh An hỏi. “Lam Chi khó chịu thế này mà không cần tui giúp à? Tui đáng ghét thế sao? Nhưng rõ ràng bà đang uốn éo về phía tui đấy nhé.”
“Không, không phải!” Làm gì có!
Tịnh An cười: “Thế thì tốt.”
Nhỏ đổi tay bóp eo nàng, tay kia luồn vào trong áo, không đi xuống mà trườn lên trên. Như con rắn nóng bỏng, tay nhỏ lướt qua từng điểm nhạy cảm trên người nàng, lúc nhẹ lúc mạnh, khéo léo rợn người.
Lam Chi rên khe khẽ, cơ thể bị kích thích cực độ — bụng dưới căng cứng như muốn nổ, nước chảy ướt đẫm thấm cả ra quần.
Rõ ràng nhỏ mới “hành” có chút xíu!
Tay Tịnh An siết eo nàng mạnh hơn, nhấc nàng lơ lửng giữa không trung. Tay còn lại rời khỏi phần thân trên, chuyển xuống dưới. Ngón tay thon dài luồn vào phía trước, khéo léo vuốt ve hạt cứng, khám phá từng ngón.
Rồi từ phía sau, nhỏ cúi xuống, dùng lưỡi cắn vào mép quần nàng.
Tư thế của nhỏ phức tạp kinh khủng, người không khỏe không dẻo dai tuyệt đối không làm nổi. Danh xưng Alpha siêu mạnh lúc này hiện rõ — nhẹ nhàng, áp đảo, không cho nàng cơ hội phản kháng.
Lam Chi căng thẳng tột độ, tưởng nhỏ sẽ lột quần nàng ra, nhưng chỉ nghe “xoẹt” — nhỏ dùng răng xé toạc lớp vải ở mông nàng.