Hai người không ai nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn con số trên bảng điện tử trong thang máy dần tăng lên từng tầng một. Năm tầng lầu, không rõ là ngọt ngào hay dày vò,đôi tay đang siết chặt nhau nóng hầm hập, như thể muốn cháy lên vì cảm xúc dồn nén, nhưng ai cũng không chịu buông tay trước.
Trước đây, cô luôn sợ ánh mắt của người khác, sợ bị nhìn bằng ánh mắt dị nghị, vì thế chưa bao giờ dám để Tô Hy nắm tay mình một cách công khai. Dù đi cùng nhau, họ cũng phải cố ý giữ khoảng cách an toàn: một người trước, một người sau. Còn sau lưng người đời… vì không còn phải dè chừng, nên cô mặc cho Tô Hy muốn làm gì thì làm… Hôn, ôm hay thậm chí là vén váy áo của cô, cô cũng không bận tâm. Vì cô không thể giống Tô Hy, không thể tự nhiên và dũng cảm giữa ánh nhìn của thiên hạ, nên trong những khoảnh khắc chỉ có hai người, cô luôn cố gắng bù đắp.
Không phải cô không biết trong thang máy có camera giám sát. Không phải cô không hiểu cảnh hai người nắm tay thế này lọt vào mắt người khác sẽ bị đàm tiếu ra sao. Nhưng khoảnh khắc này, cô chẳng màng tới bất cứ điều gì. Cô chỉ muốn nắm tay Tô Hy như thế này. Nếu như điểm đến của họ là tầng một trăm thì hay biết mấy, như vậy cô có thể nắm tay Tô Hy lâu hơn nữa. Đáng tiếc, trên đời này không có hai chữ “nếu như”.
Ngay khi cửa thang máy mở ra, cô liền dứt khoát rút tay về, thoát khỏi lòng bàn tay ấm áp của Tô Hy, cũng là rời bỏ sự dịu dàng của cô ấy. Từ khoảnh khắc đó, cô buộc mình phải bước vào hiện thực, một thực tế tàn khốc rằng cô và Tô Hy đã không còn là họ của năm xưa.
Cô cố hết sức để tay mình không run rẩy, gắng gượng đến mức mới tra được chìa khóa vào ổ. Khi cánh cửa mở ra, Hướng Vy Tình mới thấy nhẹ nhõm. Căn nhà này là pháo đài của cô, nơi mà mỗi khi mệt mỏi hay chán chường, chỉ cần trốn vào là có thể che chắn hết thảy gió mưa. Cô không ngừng tự nhủ: Đừng sợ, đừng yếu đuối. Cô và Tô Hy đã kết thúc rồi, đã sớm kết thúc từ rất lâu rồi. Hiện tại giữa họ không còn gì cả, nên cũng chẳng có gì để sợ.
“Nếu em tưởng tôi sẽ nổi giận chỉ vì hành động rút tay nhát gan của em thì em cứ yên tâm, tôi sẽ không giận. Vì em đối với tôi chẳng là gì cả. Tôi không có lý do gì để tức giận, thậm chí tôi còn chẳng thèm nổi nóng vì chuyện nhỏ nhặt như vậy.” Tô Hy chỉ liếc qua đôi tay khẽ run rẩy của cô, sau đó xách túi đồ, tự nhiên bước vào nhà Hướng Vy Tình.
Vừa vào đến căn hộ, có thể nhìn thấy ngay gian bếp nhỏ xinh. Tô Hy sải vài bước dài tiến vào bếp, đặt túi lên bàn, mở miệng túi rồi bắt đầu lục tìm những món bên trong.
Hướng Vy Tình đi theo sau, vừa vào bếp đã thấy Tô Hy đang xem đồ cô mua, trong lòng bỗng thấy không được tự nhiên. Dù trong túi chỉ là vài loại thực phẩm, nhưng không hiểu sao cô lại thấy bối rối. “Để tôi tự sắp xếp là được rồi…” Cô vươn tay giành lại túi nguyên liệu, cố kìm nén sự lúng túng ngày càng dâng cao khi bị Tô Hy chăm chú nhìn, rồi cúi đầu sắp xếp lại từng món thực phẩm. Khi đặt món cuối cùng lên bàn, cô mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
“…Tô Hy?” Khi cô xoay người lại, ánh mắt chạm vào ánh nhìn của Tô Hy, khoảnh khắc ấy, cô như thấy trong mắt cô ấy hiện lên tia hận ý lấp lửng trong vẻ trêu chọc.
“Cà rốt tốt đấy.”