Tù Ái: Gặp Lại

Chương 04: Nắm tay

Cô nhìn chằm chằm vào Tô Hy, nghiến chặt răng, sợ rằng chỉ cần lơi một chút sẽ để lộ sự mềm yếu trong lòng. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, cô liền có cảm giác như tất cả những gì mình từng trải qua chỉ là một giấc mộng, như thể cô chưa từng rời đi, Tô Hy vẫn luôn ở bên cạnh cô, và họ chưa từng chia xa.

Đối mặt với Hướng Vy Tình như bỗng đánh mất khả năng nói chuyện, Tô Hy thản nhiên bước tới, giật lấy túi đồ trong tay cô. Nhìn đám nguyên liệu tươi sống trong túi, cô ấy lặng lẽ xách lấy: “Không mời tôi lên uống tách cà phê ôn chuyện cũ sao?”

Ôn chuyện cũ sao? Giữa họ… còn có thể gọi là ôn chuyện cũ được nữa ư?

Sau khi rời xa cô ấy, đã không biết bao nhiêu lần Hướng Vy Tình tự hỏi bản thân: Liệu cô và Tô Hy còn có khả năng bắt đầu lại? Cô luôn tự nhủ rằng một khi đã rời đi thì phải buông bỏ thật sự. Cho dù không thể quên được Tô Hy, cho dù cả đời này vẫn yêu cô ấy, thì có ích gì? Giữa họ đã là hai thế giới hoàn toàn tách biệt, từ nay không còn liên quan gì nữa.

“Cô Hướng, có cần giúp đỡ không?” Từ phòng bảo vệ nhìn thấy hai người họ gặp nhau ở cửa ra vào, lại thấy người phụ nữ xa lạ hay lui tới gần đây còn giật lấy túi đồ trên tay cô, bác Vương bảo vệ của tòa nhà có phần lo lắng bước đến, đứng bên cạnh Hướng Vy Tình, đánh giá Tô Hy đang đứng trước mặt cô bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.

Thấy bác Vương vì mình mà đứng ra bảo vệ, Hướng Vy Tình cảm động mím môi, khẽ lắc đầu: “Không sao đâu, đây là bạn cũ của tôi. Vì quá lâu không liên lạc nên tôi nhất thời không nhận ra. Thật xin lỗi vì đã khiến bác lo lắng.”

“Nếu là bạn thì tôi không làm phiền hai cô ôn chuyện nữa nhé.” Sau khi xác nhận người trước mặt không phải cướp hay kẻ xấu, bác Vương mới yên tâm quay lại vị trí, còn vẫy tay ra hiệu cho Hướng Vy Tình mau đưa Tô Hy lên nhà, đừng đứng ngoài trời lạnh quá lâu.

Vừa quay người lại, cô đã cảm nhận được sự bực bội toát ra từ sau lớp kính râm mà Tô Hy đang đeo. Chỉ thấy ánh mắt cô ấy tràn đầy địch ý nhìn về phía bác Vương, chẳng rõ là đang tức giận vì điều gì.

Từ trước đến nay Tô Hy vẫn như vậy, hay nổi cáu vô cớ. Cô thường trêu rằng Tô Hy là người nóng tính. Bây giờ gặp lại, thấy cô ấy vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng như trước, Hướng Vy Tình bỗng cảm thấy vui. Bởi vì Tô Hy trước mặt cô vẫn là người con gái trong ký ức, hoàn toàn không thay đổi.

“Ông ấy là bảo vệ của tòa nhà này, mọi người ở đây đều gọi là bác Vương. Bình thường bác rất hiền, nếu trước đây có thái độ không tốt với chị, chắc là tưởng nhầm chị là trộm cắp gì đó, nên mới không thân thiện. Chị đừng giận ông ấy nhé…” Trước kia, mỗi khi Tô Hy nổi nóng vô cớ, cô đều kéo tay áo cô ấy, đùa giỡn để làm lành. Có lẽ vì đã quá quen với hành động đó, nên cô vô thức đưa tay chạm vào vạt áo của Tô Hy, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào lại như bừng tỉnh, vội rụt tay về.

Như thể đã nhận ra hành động đó, ánh mắt Tô Hy lập tức chuyển sang nhìn bàn tay trái vừa rút lại của cô. Chưa kịp để cô lên tiếng giải thích, Tô Hy đã như trước kia, tự nhiên nắm lấy tay cô, kéo cô bước vào thang máy. Mọi thứ diễn ra vô cùng tự nhiên, như thể bàn tay này sinh ra là để được cô ấy nắm lấy.